PIN ON QUOTES NGÔN TÌNH

Hào Môn Kinh Mộng - 99 Ngày Làm Cô Dâu

Romance


*

Ngay sau đó, Tô Nhiễm bèn gọi Mộ Thừa, giải thích việc du lịch. Mộ Thừa hơi chần chừ, nhưng cô nói làm vậy để Quý Hâm Dao không quấy rối vào ngày sinch nhật, nên Mộ Thừa cũng đồng ý.

Bạn đang xem: Pin on quotes ngôn tình

khi Tô Nhiễm sắp cúp máy, Mộ Thừa chợt hỏi, "Tô Nhiễm, hết ngày mai là em rời khỏi cậu ta rồi phải không?"

Tô Nhiễm sửng sốt, không trả lời

***

khi Lệ Minh Vũ về đến nhà trời đã tối đen, từ vẻ mặt trầm tĩnh của anh, Tô Nhiễm không hiểu tâm tình anh thế nào. Tin tức hôm nay chắc anh cũng xem, Hạ Minc Hà chủ động thừa nhận Trình Nhật Đông, anh hẳn đã nghĩ ra cách đối phó khác.

Bữa cơm tối vẫn bình lặng như mọi lúc, nhị người ngồi đối diện, không ai nói với ai tiếng nào.

Tô Nhiễm uống một ngụm canh, giơ tay gắp thức ăn liền chạm phải đũa Lệ Minch Vũ, đũa bằng thép tạo nên âm thành va chạm nho nhỏ dễ nghe.

Hoá ra anh và cô đều muốn gắp cùng một thứ.

Xem thêm: Top 5 Máy Tính Bảng Đáng Mua Nhất Trong Tháng 4/2021, Tư Vấn Mua Máy Tính Bảng Nào Tốt Nhất Hiện Nay

Cô lui đũa về, Lệ Minh Vũ vẫn với đũa ra trước, gắp miếng mà Tô Nhiễm muốn, nhưng đặt vào dĩa của cô. Cô nhướng mắt nhìn, anh lạnh nhạt, gắp miếng khác bỏ vào miệng.

(CÁC BẠN ĐANG ĐỌC TRUYỆN TẠI liethoacac1112.wordpress.com)

Cô cảm thấy thức ăn ngán ngẩm, nhìn người đàn ông đối diện, nhìn anh tao nhã dùng cơm, trước đây cô đã từng thắc mắc sự tao nhã của anh nhưng nkhô giòn chóng dùng chuyện khác áp chế ý nghĩ này. Song ngày hôm nay đến nghĩa trang, nhìn dáng vẻ của anh, cô không khỏi nhớ tới bác Cố.

Nhìn anh, cô lại nghĩ Lệ Minc Vũ và bác Cố quan tiền hệ gì không? Tuy suy nghĩ này có chút nực cười, nhưng phong thái của Lệ Minch Vũ có thêm sự thong dong tao nhã mà một chính trị gia không có. Khi anh hội họp, bàn bạc kế hoạch phát triển gớm tế, kiến thức và thông tin anh đưa ra cực kỳ có bài bản, anh còn thường xuyên nêu lên cách nhìn riêng biệt của bản thân. Từ điều đó mà nói, anh càng giống doanh nhân hơn chính trị gia.

__________________________________________________________

Lệ Minch Vũ đang ăn cơm thấy Tô Nhiễm dừng đũa, ngẩng đầu nhìn cô, cất giọng bình thản, "Em sao vậy?"

Tô Nhiễm cũng nhìn anh một lúc, cuối cùng cũng đủ dũng khí hỏi, "Anh biết Cố Hoài Dương không?"

Lệ Minh Vũ cầm đũa hơi khựng lại, đáy mắt vụt lên vẻ ngạc nhiên, nhưng mau chóng biến mất, hơi chau mày, "Không biết."

"Vậy Giang Lăng thì sao? Anh biết người này không?" Tô Nhiễm hỏi.

Lệ Minc Vũ đặt thẳng đũa xuống khăn lót, trầm tĩnh nhìn cô, "Vì sao tôi phải biết nhì người em nói?"

Ơ...

"À..." Tô Nhiễm cũng hiểu bản thân buồn cười, xấu hổ gãi tóc, "Không có gì, tại hôm ni tôi cùng mẹ đến nghĩa trang thấy một ngôi mộ chung, người đàn ông trên ảnh đó giống anh lắm. Bác ấy họ Cố, từng là bạn tốt nhất của cha mẹ tôi."

"Vậy à? Trên đời này người sống người có gì lạ." Lệ Minch Vũ phản đối, gắp một miếng thịt bò vào dĩa của Tô Nhiễm, "Nhưng em không giải thích, tôi còn tưởng em trù tôi chết sớm."