An Nặc Hàn

Chương thơm 01 Cmùi hương 02 Chương thơm 03 Cmùi hương 04 Cmùi hương 05 Chương thơm 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương thơm 12 Cmùi hương 13 Cmùi hương 14 Cmùi hương 15 Chương thơm 16 Chương 17 Cmùi hương 18 Chương 19 Chương trăng tròn Chương 21 Chương thơm 22 Chương thơm 23 Chương 24 Chương thơm 25 Cmùi hương 26 Chương thơm 27 Chương thơm 28 Chương 29 Chương 30 Cmùi hương 31 Chương thơm 32 Cmùi hương 33

Trên đường về bên, An Nặc Hàn tập trung niềm tin lái xe, Mạt Mạt chuyên trung ương quan sát từng cây thông xanh lè lướt qua bên ngoài cửa sổ.“Không cần em nói cùng với anh là chỉ thuộc Thành học tập nhạc, không có vật gì khác sao?” An Nặc Hàn hỏi.“Em thật sự không nghĩ là cho tới anh ấy vẫn say mê em.”Khóe mồm An Nặc Hàn hơi cồn, nhìn vào kính chiếu hậu.“Anh hoài nghi em? Anh thà tin cậy lời Vi nói…”Anh cắt lời cô.

Bạn đang xem: An nặc hàn

“Sau này chớ học nhạc cùng với Thành nữa.”“Vì sao?”“Anh không thích hợp cậu ta!”Mạt Mạt cũng ko làm phản chưng, xoay phương diện đi, chú ý ra bên ngoài cửa sổ.Gió rét thổi làn tóc cô náo loạn, đtràn vào khuôn mặt của cô ý, đau…
An Nặc Hàn hay thỏa mãn nhu cầu hầu như thử khám phá của cô ấy, cũng đồng dạng với mỗi một khi An Nặc Hàn bao gồm thể hiện thái độ kiên quyết, cô cũng không bao giờ gồm gan góc phản chưng lại.Nhưng anh thà tin tường lời Vi nói, cũng không tin cô, điều đó khiến cho cô vô cùng thất vọng.Thành nói đúng, anh không hiểu biết nhiều được thế giới nội trung tâm nhiều mẫu mã của cô ấy, lại càng chẳng thể biết đến tình cảm bi hùng thương thơm của cô…Đột nhiên, An Nặc Hàn ngừng xe cộ lại thân đường.Anh cởi dây bình yên đến cô, giọng điệu cực kỳ giá buốt lùng: “Em hy vọng sinh sống cùng rất cậu ta, vậy thì hiện giờ xuống xe đi kiếm cậu ấy đi! Anh ngừng khoát sẽ không còn ngăn uống cản em!”“Em không…” Mạt Mạt bồn chồn không đồng ý. “Anh Tiểu An, anh đừng giận nữa, em ko học tập cùng với anh ấy nữa.”An Nặc Hàn lại trông càng thêm tức giận, anh mạnh bạo giẫm một phạt vào dòng xe cộ, thân xe hơi biến tấu, còi xe báo động chói tai vang lên.Mạt Mạt hại mang lại nỗi cuống quýt xuống xe, luống cuống chẳng biết làm cho cố kỉnh nào, chú ý khuôn khía cạnh nổi giận đùng đùng của anh ý.“Em… Anh chớ giận, em đi vẫn không được sao?”Gió biển phất qua khiến cho từ đầu đến chân cô run rẩy, cô vệ sinh đi nước đôi mắt đang rơi xuống từ bỏ hốc mắt: “Em biết anh ko say đắm em, em sẽ không còn bao giờ quấn rước anh nữa!”Cô đi được hai bước, An Nặc Hàn chuyển một tay cụ chặt cổ tay cô, kéo lại, một tay xoay bờ vai cần nhỏ yếu hèn của cô ấy đặt cô nhờ vào cái xe cộ chắc nịch.Trong lúc cô vẫn còn còn chưa kịp giao diện cthị xã gì đã xẩy ra, đôi môi anh đang ngang tàng ép xuống, tục tằn cướp chiếm song môi mát rượi của cô…Nụ hôn lần này trọn vẹn khác với lần hôn nai lưng trọc nữ tính kia, An Nặc Hàn kịch liệt mút ít rước môi cô, hoàn toàn mang tính ép buộc, đòi hỏi và xâm phạm. Hơi thnghỉ ngơi gấp rút của cô ấy, tiếng hô ngạc nhiên của cô ấy, toàn bộ phần lớn bị nụ hôn tràn trề hơi thlàm việc bầy ông nuốt lấy không hề sót lại.Người cô phát run, nhì chân mượt đi cho nỗi ko đứng vững nổi. Cổ tay bị lòng bàn tay cực nóng của anh ý siết chặt tới cả khổ sở, sinh sống sống lưng lại bị tấm thxay cứng rét trên thân xe pháo cọ vào nhức nhối. Để giảm bớt đau đớn, cô tất yêu ko cần sử dụng tay trái ôm lấy thắt sườn lưng anh, cố gắng nhằm khung hình mình dựa cạnh bên vào vòng ôm ấm cúng ấy… cảm giác được cô xuôi theo, An Nặc Hàn càng khỏe khoắn rộng, kéo cô ôm vào trong tim, hôn lại càng thêm sâu…Cô nhắm mắt, run rẩy hôn trả anh, có chút ít mong đợi, có chút ít hồi hộp, cô e dè há miệng to, vào không khí môi răng đính bó, vị giác nhỏ nhắn của cô bị anh cuốn nắn mang, vào nháy đôi mắt hồn phách như bị anh rút đi…Tại tận sâu vào trong cổ họng của anh phân phát ra một giờ dìm nga, bàn tay vẫn nỗ lực cổ tay của cô ấy lại tăng thêm lực, nụ hôn lại càng cuồng ngớ ngẩn, hệt như đề xuất hút khô cô thì anh bắt đầu ưa chuộng.Họ hôn nhau rất mất thời gian, không ít xe thừa qua người họ, bao gồm người ấn bé, bao gồm fan cù cửa xe xuống huýt sáo, Mạt Mạt hoàn toàn ko lưu ý được cho fan không giống, trong ý thức của cô bây giờ chỉ từ lại An Nặc Hàn.Khi nụ hôn xong, khung hình cô vẫn còn đấy mềm mại, dựa vòng trong lòng An Nặc Hàn, một phút cũng không thích tách. Cô mong muốn đến anh tất cả đầy đủ máy, đến anh mọi trang bị của cô ý — giả dụ nlỗi anh muốn.“Hứa cùng với anh, đừng gặp lại Thành nữa.” Anh khàn tiếng nói.Cô mơ mơ hồ nước hồ nước chấp nhận.
Trong dịp nỗ lực này, cho dù anh tất cả tâm sự từng trải gì, cô mọi đã đồng ý.….Khi hai fan về cho nhà, các member trong mái ấm gia đình nhị công ty đã triệu tập đông đủ, Hàn Thiên Vu và Tư Đồ Thuần đang uống cà phê thủ thỉ.Hàn Trộc rạc Thần và An Dĩ Phong lại đang ngồi bên trên sofa bàn cthị xã cùng nhau, vẻ mặt vô cùng tráng lệ và trang nghiêm.Bàn tay vắt điếu dung dịch của Hàn Trộc Thần run lên, tàn dung dịch rơi ra bên ngoài gạt tàn. “Cậu khẳng định?”“Em khảo sát cực kỳ rõ ràng.” An Dĩ Phong nói.Hàn Trạc Thần dập tắt điếu dung dịch, gật đầu.“Bố, bà mẹ, chú Phong, cô Tiểu Thuần…” Mạt Mạt cúi đầu đi vào cửa ngõ, kính chào hỏi những người trong phòng một lượt, rồi lại cúi đầu đi về phía cầu thang. “Con lên tầng vậy áo quần.”Hai đống má ửng đỏ của cô còn hoàn toàn có thể che được, dẫu vậy đôi môi sưng mọng làm thế nào giấu nổi đây…Hàn Thiên Vu và Tư Đồ Thuần đàm phán một ánh mắt, mỉm cười cười một phương pháp ái muội.Hàn Trộc Thần đang bàn vấn đề cùng An Dĩ Phong tùy ý nhìn qua môi của cô ý, thường xuyên nói cùng với An Dĩ Phong: “Tôi gọi rồi.”“Có đề nghị em trợ giúp không?” An Dĩ Phong thuận mồm hỏi, trung bình đôi mắt sẽ gửi hướng tới An Nặc Hàn, cười cợt cười cợt, dựng thẳng ngón tay mẫu về phía anh.“Không cần! Tự tôi cách xử lý.”Mạt Mạt trọn vẹn không có tâm thuật làm sao xem xét cho tới đề bài bọn họ nói, nkhô nóng chân chạy lên tầng.“Tiểu An, Mạt Mạt còn nhỏ, con đề xuất đọc ráng nào là thương hoa nuối tiếc ngọc.” Một lời nói của An Dĩ Phong, An Nặc Hàn không còn gì nhằm nói.Mạt Mạt liếm đôi môi đau đớn vẫn còn đó còn sót lại một chút ít lắng đọng của chính mình, mỉm cười ngừng hoạt động chống.Hình ảnh cô trong gương, nhị đống má phiếm hồng, môi mọng đỏ lóng lánh ánh nước, hai con mắt mơ màng…Cô đã mất là 1 trong những cô nàng nhỏ tê nữa, cô chuẩn bị nở rộ, chỉ với thiếu thốn một giọt sương ngọt cuối cùng…***Mạt Mạt nuốm quần áo xuống tầng, An Nặc Hàn đã giúp cô cắm từng cây nến lên phía trên bánh sinc nhật, đốt lửa.Cô đếm lại số đề xuất trên loại bánh gateaux, vừa vặn mười lăm cây, không nhiều hơn thế một cây nào.An Nặc Hàn hôn nhẹ lên trán cô, mỉm cười nói: “Chúc mừng em, lại cứng cáp thêm một tuổi!”“Anh Tiểu An, anh lại góp em cắn thêm vài cây nữa đi!” Cô chớp chớp hai con mắt khổng lồ tròn hồn nhiên nói.“Nếu gặm nhiều nến hơn, ước nguyện sẽ không linch.”“Vậy thì thôi!”Cô xịt liền kề vào cái bánh gateaux, vừa định thổi nến chợt thấy cổ tay non lạnh. Cô hiếu kỳ cúi đầu xuống, An Nặc Hàn đang đeo vào cổ tay cô một dòng đồng hồ thời trang đeo tay. Kiểu dáng của dòng đồng hồ này chỉ cần hình trụ phổ biến, ko gắn thêm bất cứ sản phẩm công nghệ gì dễ thương, cũng không có hoa văn đẹp tươi. Dây đồng hồ thời trang có tác dụng bằng vật liệu thép nguyên chất, mặt đồng hồ thời trang màu xanh lá cây ngọc, mười nhì múi giờ được rứa bằng đầy đủ phân tử klặng cương cứng nhỏ dại, bên dưới ánh nến, ánh nắng của klặng cương cứng thật chói lòa, hơi hơi tất cả chút ít bình thường. Điểm tốt nhất được xem như là đặc trưng của chiếc đồng hồ đeo tay này là nó không tồn tại klặng giây, còn từng một kyên phút ít đều phải có một hoa văn hình tlặng sẽ đập.Thấy bội nghịch ứng của cô ý cực kỳ bình thản, An Nặc Hàn hói: “Không ưng ý à?”“Không nên.” Anh bộ quà tặng kèm theo vật gì cô cũng đều mê say, cho dù cho có là tiến thưởng bộ quà tặng kèm theo thông thường gắng nào đi chăng nữa.An Nặc Hàn gửi tay cho cổ ống tay áo sơ mi, dỡ quăng quật nút ít ống tay áo. “Anh…”“Nến chuẩn bị tắt rồi, mau thổi đi thôi.” Mọi tín đồ giục nói.Mạt Mạt nhắm đôi mắt lại, tuyệt tay tạo thành thành hình chữ thập chắp trước ngực, trong tim thốt ra nguyện vọng nhỏng vào sinch nhật hàng năm của cô ấy.

Xem thêm: Cách Nấu Cà Ri Gà Nước Cốt Dừa Khoai Lang Béo Hấp Dẫn Cho Ngày Chán Cơm

“Con mong muốn Khủng nhanh hao một ít.”Sau đó, nhắm chuẩn chỉnh hồ hết ngọn gàng nến, thổi một hơi…Cô đã làm ngày sinch nhật mười lăm tuổi trong sự chúc mừng ngọt ngào và lắng đọng độc nhất vô nhị như vậy.…Buổi chiều bữa sau, An Nặc Hàn ngồi trước máy tính xách tay phân tích mấy câu vnạp năng lượng cực nhọc phát âm. Mạt Mạt nằm thuồn trên bàn học tập của anh ấy, cẩn trọng bỏ tnóng ảnh được chụp vào dở cơm sinh nhật vào quyển album. Trong bức ảnh chụp, An Nhặc Hàn hôn nhẹ lên trán cô, song môi…Mạt Mạt lén nâng đôi mắt, chú ý về phía môi anh, nụ hôn ngày hôm qua lại quay về, sống lại trong đầu cô, trái tlặng cô tự nhiên đập vận tốc, huyết mạch gồm chút thu hẹp, buồn bã.An Nặc Hàn quan thanh lịch quan sát cô vẫn thẫn thờ. “Có cthị trấn gì mong muốn nói sao?”“Hả?” Cô sờ khóe mồm, may nhưng mà không tồn tại nước miếng rã xuống. “Ngày mai anh lại đề nghị đi à?”Vẻ khía cạnh của anh tương đối nặng nề xử. “Anh còn tồn tại bài toán, cần yếu lần lữa mặt khác.”“À!”Thấy vẻ khía cạnh cô không thích, An Nặc Hàn xoa xoa mặt cô. “Không nỡ nhằm anh đi hả?”“Vâng!”“Anh đang trngơi nghỉ về nhanh chóng thôi…”“lúc nào?”“Đinh! Đinh! Đinh!” Máy tính vang vang lên một âm báo nhắc nhở bao gồm thư.An Nặc Hàn nhân thể hay ấn vào phím dìm, bức thỏng tự động hóa xuất hiện thêm, trên screen đồ vật tinc lộ diện một tấm hình, cô tò mò mang lại sát chú ý.Mạt mạt thật hi vọng bản thân là 1 trong fan mù, điều này rất có thể ko nhìn thấy bất kỳ lắp thêm gì, không mong muốn cô không phải…Cô thấy rõ chọa tượng bên trên tấm hình ảnh, An Nặc Hàn với một cô nàng ngồi cùng mọi người trong nhà bên trên một dòng ghế trong vườn cửa hoa, cô ấy phụ thuộc fan anh…Cô còn còn chưa kịp thấy rõ, An Nặc Hàn sẽ nhanh chóng đóng lại, tốt giọng rủa một tiếng: “Fuck!”Anh lại chửi bậy, có thể thấy được tức giận bao nhiêu.Mạt Mạt mỉm cười mỉm cười, rồi lại cười mỉm cười.Không có nước đôi mắt, cũng không có nhức lòng, đáy lòng cô cực kỳ bằng lặng, bình lặng giống như đang bị tiêu diệt vậy…“Cô ấy là lũ em của anh ý, bầy anh không có gì không còn, chỉ với quan hệ giới tính bằng hữu thông thường thôi.” An Nặc Hàn lý giải cùng với cô.“Ừ, em biết, em đang thiếu hiểu biết lầm.”Cô đương nhiên đang không hiểu lầm, cô tuy nhỏ tuổi, tuy nhiên cô cũng ko ngu ncội. Một nam giới một con gái vào vườn cửa hoa dựa cạnh bên vào nhau như thế, chưa hẳn là nói yêu thương thì đời nào là luận bàn cthị trấn học tập?Anh còn mong giải thích thêm, điện thoại di động cầm tay bỗng nhiên reo.Anh tiếp điện thoại cảm ứng thông minh, hét to: “Cậu làm cho dòng gì?”Trong điện thoại cảm ứng truyền cho giờ đồng hồ cười cợt của một cánh mày râu trai: “Không liên quan cho tôi, bao gồm bạn lan truyền nó bên trên mạng đấy! Tôi có lòng đưa đến cậu xem thôi!”Trên mặt An Nặc Hàn chỉ có khó chịu. “Không yêu cầu tôi đã từng nói cùng với cậu đừng nhiều cthị trấn à, cậu…”Người trong điện thoại cảm ứng thông minh vẫn hờ hững nlỗi không. “Ha ha? Lúc này nhân chứng dẫn chứng đểu đủ cả, coi cậu chối gượng nhẹ con đường nào! Người ta ở mặt cậu ko danh ko phận thọ những điều đó, cậu cũng thật là…”An Nặc Hàn đậy điện thoại thông minh, lấn sân vào trong phòng xem sách, tạm dừng hoạt động lại.Mạt Mạt trù trừ một chút, lại msinh sống hòm tlỗi của anh ra, bnóng mlàm việc tấm hình.Hiện giờ trên đây, cô xem khôn xiết cảnh giác.Trong vườn hoa vắng vẻ, An Nặc Hàn cùng một cô nàng ngồi trên ghế. Cô gái siêu rất đẹp, là loại đẹp của trí thức, lịch thiệp, cô ấy đang nhắm đôi mắt tựa bên trên vai An Nặc Hàn, bên má vẫn còn đấy đọng nước đôi mắt chưa thô. Trong tay anh núm loại áo màu xanh vừa new dỡ, định mặc lên vai cô ấy.Không thể nghi ngờ chính là bộc lộ sự snạp năng lượng sóc với yêu thương thơm.Mạt Mạt đóng góp lại bức ảnh, phân phát hiện trong cỗ áo thỏng mang đến có rất ít tlỗi, đông đảo là phần đông thông tin đặc biệt. Cô di chuột mang lại thùng rác, dìm một cái.Thùng rác rưởi của anh có rất nhiều thỏng cá thể, trong những số đó tlỗi từ “Thâm Nhã” là các tốt nhất.Mạt Mạt mnghỉ ngơi bức thỏng vừa mới đây độc nhất vô nhị, một quãng chữ color tím nhạt hiện hữu trên màn hình hiển thị laptop.“An, em thật sự đã có lần thử quên anh, nhưng lại Khi em càng muốn quên, thú vui của anh ý, các giọng nói của anh lại càng rõ nét… Để em sinh sống cạnh anh được không? Em sẵn lòng đợi anh, mặc dầu bao thọ đi chăng nữa…”Mạt Mạt đóng góp bức thỏng lại, nằm úp mặt bên trên bàn, vùi nguồn vào khuỷu tay.Thảo làm sao đi dạo này anh thờ ơ với cô điều đó, chưa hẳn anh cấp giỏi nghiệp, mà là… Anh lại yêu thương một cô nàng không giống.Cái chữ “lại” làm cô có chút ít giá, giá như là hồi chín tuổi ăn uống sạch sẽ năm ly kem.Anh không hề yêu Vi, cũng chính vì Vi không có trung tâm hồn đáng nhằm anh yêu. Anh cũng ko yêu cô, bởi vì cô không tồn tại cơ thể nhằm anh yêu.Anh gặp được một cô bé trả mỹ…Mạt Mạt âm thầm thoát khỏi chống, sắc đẹp trời bi thiết, sóng biển cũng buổi tối tăm…