CHIẾN TRƯỜNG MÁU VÀ HOA

*
Ông Trần Bá Huỳnh thời gian còn kungfu trên mặt trận Trị Thiên-Huế.

Bạn đang xem: Chiến trường máu và hoa

Ông Trần Bá Huỳnh bảo: “Đời tôi xem nhỏng được cha lần chết. Một lần kẻ thù nhốt bằng dòng “án ko án”; một đợt báo tử về mang đến mái ấm gia đình và sẽ sở hữu được một đợt cuối sau này”.

Hỏi ông: Xuất phát từ đâu mà lại ông viết tập hồi ký kết “Những năm tháng bắt buộc làm sao quên?”. Ông dung dị: “Những năm tháng vào đời quân ngũ, pk khốc liệt, nạp năng lượng đói, nhịn khát, trèo đèo, lội suối, bằng rừng, vất vả tuy thế thiệt oách hùng.

Rồi bị tù tội, tra tấn cực hình, khổ ải, nhức thương thơm, mất đuối không trường đoản cú ngữ làm sao tả không còn, sức khỏe ngày dần suy sút, lao động trí óc ko được minh mẫn nữa. Tôi viết phần đông chiếc hồi cam kết này nhằm đánh dấu khoảng tầm khắc chẳng thể như thế nào quên vào cuộc sống quân ngũ.

Viết để hiểu, nhằm dạy dỗ cố hệ nhỏ cháu trong tương lai, nên siêng năng học hỏi, rèn luyện cải thiện trình độ, kỹ năng, biết góp phần, hy sinh mang đến quê nhà, nước nhà, kính trọng xương huyết phụ vương ông đi trước, tôn kính đông đảo thành quả giải pháp mạng của thế hệ cha anh nhằm nỗ lực, duy trì gìn, phạt triển”.

Ngược về vượt khđọng, tháng 2-1961, ông Trần Bá Huỳnh tòng ngũ. Tháng 3-1963, sau hai năm xong nghĩa vụ, quý ông trai Trần Bá Huỳnh xin tự nguyện làm việc lại đào tạo và huấn luyện chuyên sâu để vào Nam pk, đi “B dài”. Trước Lúc đi B, đơn vị mang lại ông Huỳnh trở về viếng thăm bên 10 ngày. Nhìn mẹ già nhức tí hon, vợ nhỏ nheo ranh ma, nghèo khó, vất vả...,ông gạt nước mắt quên đi yếu tố hoàn cảnh riêng rẽ bốn gánh mang trách rưới nhiệm cơ mà Đảng, Tổ quốc, quân nhóm giao phó.

“Đêm kia, bọn địch tiến công đập tôi, cù điện, đổ nước xà phòng... tìm kiếm rất nhiều cách bắt tôi knhị. Tôi nhất quyết không khai. Đau vượt... tôi đưa ra quyết định cắn lưỡi từ bỏ tiếp giáp. Chúng phân phát chỉ ra, dùng một que gỗ buộc ngang giữa nhị hàm răng, đề phòng tôi cắm lưỡi thêm lần nữa”.

Hành trình của người tử tù hãm “án không án” Trần Bá Huỳnh ban đầu từ quận lỵ Nam Hòa, mang đến trại giam Mang Cá. Một tháng sau bọn chúng gửi vào Thành Phố Đà Nẵng. Hai mon tại xà lyên Đà Nẵng, địch liên tục gửi tù đọng nhân vào Sài Gòn, trong các số đó gồm ông Huỳnh. Tám tháng sinh hoạt xà lim Ky Me, Sài Gòn, quân thù gian ác, tàn khốc, dã man khôn xiết, bọn chúng cần sử dụng cực hình tra tấn chết đi sinh sống lại, tróc xương, bỏ da.

“Chúng mang ra toàn phương pháp tra tấn, như thế nào là bình cù điện, kìm nhổ răng, búa, dùi cui, roi cá đuối, dây thừng treo... Chúng hỏi tôi: Mày ưa nhiều loại nào? Mày mong mỏi đi tàu lặn, máy bay không xăng, tuyệt tàu điện? (tàu lặn là đổ nước vào thùng phi, bắt tù đọng nhân ngồi vô trong đó, nước ngập đến cổ. Chúng sử dụng đùi cui tiến công vào thùng, không ít người bị mức độ xay của nước Chịu không nổi, hộc huyết cơ mà chết; đi thiết bị cất cánh ko xăng là treo hư tù túng nhân lên nhà; đi tàu điện là xoay điện). Tôi ko trả lời, mang chúng mong làm những gì thì làm.

Xem thêm: Bản Đồ Bắc Bộ Việt Nam - Bản Đồ Các Tỉnh Miền Bắc Việt Nam

Thế là chúng quay điện, khi tôi bất tỉnh nhân sự đi, bọn chúng rước nước tạt vào khía cạnh mang lại thức giấc lại. Sau thuộc, bọn chúng treo tôi lên nóc nhà, vừa treo vừa đánh túi bụi, ngày này qua ngày khác... Một dãy bên nhiều năm 9 cho 10 phòng, mỗi chống nhốt vài tía tín đồ, nằm giữa nền xi măng, ruồi con muỗi, rệp các vô nói, tứ bề tường vệt máu fan, máu rệp con muỗi Black ngòm” (trích Hồi ký “Những năm mon cấp thiết như thế nào quên”).

*
Hồ sơ sách vở cùng tập hồi ký “Những năm tháng thiết yếu như thế nào quên” của ông Trần Bá Huỳnh.

Tám tháng sống TPhường. Sài Gòn, địch liên tục chuyển ông Trần Bá Huỳnh về trại giam Biên Hòa. Tại phía trên, ông bắt liên lạc được cùng với bỏ ra bộ Đảng trong bên tù đọng, tham gia chiến đấu đòi dân số, dân công ty, nâng cấp chế độ sinh hoạt cho tù đọng nhân. Năm 1967, mặt trận miền Nam chiến hạ to, chế độ miền Nam đất nước hình chữ S xét thấy để tù nhân binc sống đất liền ko đảm bảo, chúng đưa ra đảo Phú Quốc.

Ra trại giam Phú Quốc một thời gian, ông Huỳnh chạm chán một số trong những đồng minh quê Quảng Bình, như: Nguyễn Văn Tố làm việc làng Châu Hóa; Nguyễn Vnạp năng lượng Luận sinh sống làng mạc Ngư Hóa; Trần Đức Thiện nay ở làng Quảng Thạch; Võ Xuân Nhiều ở xã Quảng Xuân...

Cũng nlỗi Côn Đảo, công ty tù túng Phú Quốc được coi như nlỗi “địa ngục nai lưng gian”, quân thù đối xử với phạm nhân nhân khôn xiết tàn ác. Chuồng cọp, biệt giam, tra tấn, phạt vạ, lao rượu cồn khổ không đúng... không thể lay chuyển ý chí của những fan tù túng cùng sản kiên trung.

“Chúng tôi gặp mặt bạn bè đồng minh, đồng mùi hương, luôn luôn cổ vũ nhau đứng vững truyền thống cuội nguồn biện pháp mạng, tin yêu vào sự chiến thắng sau cuối, chớ nhằm ai có tác dụng tác động cho quê hương”- Ông Huỳnh chia sẻ.

Câu cthị xã tàn bạo của phòng phạm nhân Prúc Quốc được ông Huỳnh kể: “Tôi lưu giữ gồm trường thích hợp bạn hữu Kiều với đồng minh Thuận thuộc ngơi nghỉ làng mạc Đồng Hóa, Tuim Hóa. Hai người thân trong gia đình nhau, thường xuyên nghỉ ngơi cùng mọi người trong nhà, lính ngục bắt gặp nghi luận bàn Việc gì đó bắt buộc bắt cả hai tiến công đập tàn nhẫn, tiếp nối nhốt vào chuồng cọp. Đồng chí Thuận bị tấn công đập đến liệt bạn, chúng lấy đinc đóng vào ống quyển lồi cả tủy ra, đem nước sôi đổ vào fan chịu đựng ko nổi đã chết”.

Hiệp định Pa-ri cam kết kết, mon 2-1973, phần đông tù nhân nhân chủ yếu trị tại nhà tù Phú Quốc được trao trả. Từ Phụ Quốc, máy cất cánh chở phần đông fan mang lại sân bay Bồng Bồng, thức giấc Thừa Thiên- Huế tiếp đến xe hơi chở về sông Thạch Hãn, tỉnh Quảng Trị.

Phía bên kia sông Thạch Hãn là miền Bắc làng mạc hội công ty nghĩa, thoải mái thực sự cho rồi. Trái tyên ông Trần Bá Huỳnh reo ca... Vậy là ông cùng bè phái đã thắng lợi, tự cõi bị tiêu diệt trsống về vinch quang, tự hào.