Gái Già Xì Tin Tap 20

Buổi buổi tối.

Bạn đang xem: Gái già xì tin tap 20

Dương nghí ngoáy trong bếp đúng thứ hạng một bà nội trợ cáng đáng xếp những một số loại thức ăn uống bên trên bàn. Nhìn thì khá đẹp mắt cho dù thức ăn uống bào chế sẵn là... đa số ^.^. Cô bưng chén canh quả cà chua trứng đậu đặt lên trên bàn – sản phẩm tuyệt nhất là sản phẩm cô trường đoản cú chế, xuýt xoa nêm và nếm một hồi, còn chưa kịp ca ngợi bản thân thiệt bao gồm hoa tay thì nghe thấy không tính phòng tiếp khách có giờ thiết bị lộn. Cô vội vệ sinh tay, lao ra thì thấy Định cùng Quân đang thiết bị nhau nlỗi hai thằng ranh mãnh bé bự xác.Tiếng Quân hào hển."Cháu đang bảo rồi... Cháu cố định.... không gọi!"Định vẫn cố gắng sức giành lấy dế yêu của Quân. Hai crúc cháu to như nhị bé tịnh giằng teo nhau khiến cho Dương phân phát xót mang lại dòng salon làm tóc của bản thân mình. Tình hình có vẻ vô cùng cân nặng sức yêu cầu thương vong ở trong về loại... salon làm tóc là điều chắc hẳn rằng.Dương đứng thô lố mắt một hồi, bụng bảo dạ mình bao gồm đề nghị gào lên động viên mang lại "hai trẻ" này đến xôm không. Hay lại nhảy xẻ vào để cơ mà can ra. Hay cứ lặng ngắt như giết nấu nướng đông mang lại hai chụ cháu nhà ấy giải quyết nhau còn một mình cô đi... đánh chén???Mà dòng thằng nhãi ranh Quân này... sao này lại có biệt tài khiến cho hầu như tín đồ cũng trở nên hồ đồ cùng con nít như nó vậy ko biết? Đấy, vật chứng là Định của cô ý điềm đạm điềm tĩnh là cụ, không còn bị nó chọc cho phạt gắt lên, còn giờ thì cũng thượng cẳng chân hạ cẳng tagiống hệt như ai!Được một dịp, ưu thay nghiêng hẳn về phía Định, anh đnai lưng được Quân ra với giằng lấy được chiếc Smartphone. Thấy cu cậu chuẩn bị nhào vào bản thân, anh trừng đôi mắt."Còn bầy nhầy chụ giảm trực tiếp ra phía bên ngoài đường!".Quân tức buổi tối đứng yên, sau thấy Định bấm số Smartphone thì gắt gỏng."Sao chụ ko rước thứ của chú ý mà lại Call, mang thiết bị con cháu có tác dụng gì?""Máy hỏng". Dương nhận biết mình đã buột miệng đáp gắng.hất hàm." Thế sao ko mang máy của thím í?"Định trừng góc nhìn Quân khiến cu cậu đề xuất yên mồm một biện pháp tấm tức. Tiếng chuông từ đầu dây bên kia vọng cho tới, kế tiếp là ngôn ngữ thảng thốt của bà Hoàng Diễm."Quân, con đã ở đâu, nơi đâu hả?"Định ấn vào tay Quân, vẻ mặt đầy đe dọa. Quân đành nghe sản phẩm, thngơi nghỉ ra chán ngắt. "Vầng, con phía trên, con chưa bốc khá khỏi phương diện đất yêu cầu người mẹ đừng gồm làm loạn lên nữa được không???"Quân cố điện thoại cảm ứng, bước ra ban công, nói bô lô cha la một hồi, giọng điệu gắt gỏng và nhặng xị. Dương làm việc vào nhưng mà thấy lõm bõm làm sao toàn "xịn bố" "phát điên" "tất yêu Chịu đựng đựng nổi", "quá đáng" cùng sau cuối là câu gào lên "Mặc kệ con". Cùng với cái giọng cuồng nộ là bước chân hùng hục lấn sân vào đơn vị, ném nhẹm Smartphone loại vèo xuống bàn của Quân.Dương trợn cả đôi mắt lên, chú con cháu đơn vị này, mang đến chiếc vụ ném nhẹm đồ dùng cũng tương tự nhau là thế nào?Chỉ Định là cười an hòa "Nào, ăn uống cơm trắng thôi".Bữa cơm đầu tiên của cha người với nhau, Định thong thả ăn còn Dương với Quân chí chóe cãi nhau ỏm tỏi. Nhất là lúc Quân ra vẻ cám chình họa xúc xỉ dòng vụ Dương vụng về nên chỉ biết mua đồ ăn sẵn. Cậu ta còn ngang nhiên bê trực tiếp chén bát canh độc nhất vô nhị nhưng Dương nấu bếp về phía bản thân và một mực không thèm ăn uống bất cứ cái đồ gia dụng "mặt hàng chợ" làm sao khác khiến cho Dương tức điên."Không nạp năng lượng thì nhịn, trả chén canh lại đây".Quân vấn đáp bởi câu hỏi bê cả tô canh lên húp soạt một chiếc, rồi híp ánh mắt Dương hỉ hả "Kia kìa, nạp năng lượng giả cầy đi tề. Thấy bảo nạp năng lượng sú giò những... sữa lắm!"Dương sặc cả cơm trắng, khiến cho Định nên con quay thanh lịch vỗ vỗ sườn lưng cô, rồi trừng đôi mắt đe nẹt thằng con cháu hỗn hào."Lát nữa cọ bát"Một lời nlỗi dao chém đá khiến Quân mặt mũi tiu nghỉu. Lúc nhìn cậu ta đeo tạp dề gồm hình nhỏ lợn hồng mũm mĩm, đứng lọng cọng xoa xoa rửa cọ, từng nào tức buổi tối cất cánh vù đi hết, Dương thấy mình ngoác miệng ra cười cợt.***Xua đuổi khan cả cổ thì nhị crúc cháu nhà kia cũng cuốn xéo về đơn vị. Dương đàng hoàng đi tắm rửa táp rồi trèo giường ngủ, lúc nhắm đôi mắt lưu giữ lại một ngày đầy sự kiện. Mọi sản phẩm công nghệ gay cấn một cách... lù mù khiến Dương luân phiên day trở trở 1 hồi cũng chìm vào giấc mộng.Tại chống mặt, Quân với Định vẫn ở ườn trên salon tóc uống bia. Quân nằm úp sấp, ngước lên chú ý Định."Crúc giải thích với Nhái Bén vụ cô Đan chưa???"Định nhấp lên xuống từ chối. Lúc này new sực nhớ, anh vẫn không phân tích và lý giải ngành ngọn gì cả, lưỡng lự Dương có vướng mắc gì không? Thật ra, anh đang định nói với cô thiệt rõ ràng cả nguồn cơn cơn cớ, tuy thế chỉ vì chưng một lời nói của Dương, sẽ khiến anh nghứa lời. Định lưu giữ cho khuôn phương diện vừa xẻn lẻn, vừa hổ ngươi ngùng, lại vừa chờ mong của cô ý thời gian kia."Em đợi anh đủ tin em nhằm ko nên cho tới lời nói dối"Vì câu nói đó thôi, Định xúc cồn tới cả quên đi vớ thảy, chỉ ý muốn kéo cô vào lòng, ôm cô thật chặt, không bao giờ rời khỏi nữa.Định trường đoản cú nói với lòng, sẽ sở hữu được hôm nào đó, kể hết cùng với cô. Thành thật, thành tâm, không giấu giếm. Nhưng khép kín thừa thọ, việc msinh hoạt lời về một câu chuyện cũ không hề dễ ợt nhỏng người ta tưởng. Có một cánh cửa kí ức vào Định, cảnh cửa ngõ ấy anh từng hy vọng khóa lại lâu dài, vì chưng nó chứa đựng rất nhiều nỗi bi thảm, sự cay đắng và tuyệt vọng.Có cơ hội anh từng nghĩ, Dương chỉ nên biết cho anh là đầy đủ. Còn hầu như cthị xã vẫn qua chẳng còn quan trọng, cô biết cũng chỉ nhằm thêm nặng nề năn nỉ. Nhưng những lần quan sát góc nhìn băn khoăn của cô ấy, anh lại thấy lòng nao nao. Dương không hề hỏi nhưng Định biết không phải cô ko vướng mắc. Chỉ là cô vẫn lặng ngắt một bí quyết kiên nhẫn mà thôi...anh uống thêm một ngụm, nghe cạnh bên Quân cảu nhảu."Thế nhưng Nhái Bén ko vứt da chụ à?"Định nhảy mỉm cười, không nói. Rồi sực ghi nhớ ra, anh vực lên."Thôi, đi ngủ đi. Mai về công ty sớm".Quân vẫn lì ra "Cháu ko về đâu! Hôm sau con cháu rước vé rồi bay luôn. Đàng như thế nào cháu đã và đang nói với mẹ con cháu rồi""Vớ vẩn. Còn nhiều vật dụng bắt buộc sẵn sàng, về đi. Chụ ko thích hợp bị khủng ba đâu!"Quân tự nhiên ngồi thẳng dậy, giọng sợ hãi."Hôm ni chị em con cháu kéo quân mang lại đây à?"Định cau mày bực bội "Không yêu cầu quý phái phía trên. Mà lịch sự hẳn đơn vị Dương làm mưa làm gió lên"Quân vò đầu bứt tóc "Cháu chả phát âm gì cả. Mẹ con cháu thiên nhiên làm sao ấy. Mấy từ bây giờ cứ như thể sợ hãi vật gì ấy, thời điểm nào thì cũng quýnh lên, hại con cháu bốc khá đi đâu mất. Trước trên đây cháu cứ đọng chuồn đi xuyên suốt nhưng mà có sao đâu!"Định yên lìm, lúc sau nhỏ dại giọng "Nhưng sao nhưng ôm đồm nhau???Quân ngửa trang bị ra thành salon tóc, chán nản và bi quan "Vì cháu ghét mẫu bí quyết mẹ cháu quản lý cháu. Chú siêu hạng được đâu. Cháu hai mấy tuổi đầu nhưng mà người mẹ con cháu cứ đọng làm nhỏng con cháu vẫn còn đấy quấn tã không bằng. Cháu đi đâu, làm cái gi cũng có tín đồ quan sát và theo dõi..."Định thâm trầm nhìn Quân "Thấy có fan dính đuôi à? Vẫn mấy loại thằng vệ sĩ ấy chứ gì?""Không chú ạ! Bọn này cao thủ hơn cơ. Nó bám cháu còn chưa bao giờ. Đến đúng một hôm, cháu về đơn vị, hốt nhiên thấy ông nội và chị em cháu bào chữa nhau om lên. Cháu mới tò tò chạy lên nghe xem cầm cố như thế nào. Chụ biết sao không?Định chú ý vẻ phương diện của Quân, bỗng nhiên đầy không yên tâm "Sao?"."Hóa ra, ông tuyên bố ví như con cháu đi du học, thì trước tiên yêu cầu lôi chú về đã"...Định mỉm cười nphân tử "À, phát âm rồi".Quân ái mắc cỡ nhìn Định "Crúc biết tính người mẹ cháu rồi đấy. Mẹ xồn xồn lên, cháu thấy nuốm new dấn thân định bao gồm chủ ý. Nhưng chưa kịp chủ ý ý cò gì thì con cháu đã á khẩu rồi. Chú biết cháu bắt gặp gì không?"Định im lìm quan sát Quân "Thấy gì?"Quân vẻ khía cạnh đầy tức tối "Cháu thấy bên trên bàn là 1 trong những loạt hình họa, chụp đầy đủ hết. Cháu đi đâu, làm những gì cũng bị chụp lại. Chắc thiếu mỗi dòng cháu đi ị nữa quá..."Định không hề tương đối mức độ để mỉm cười vị mẫu giao diện tức tối của Quân, anh nhíu chặt mi, quan tâm đến."Trong phần đông tnóng hình họa kia, tất cả Dương chứ???"Quân lặng ngắt một dịp, rồi gật đầu vẻ ngại ngùng nngay sát "Vâng. Mà hình như mẹ con cháu còn tưởng... tưởng..."Định cười cợt nhạt "Tưởng cháu cùng với Dương là một trong đôi"?Mặt Quân đỏ bừng lên rồi tái ngắt. Cậu ú ớ "Cháu... cháu cũng lần chần nữa... Nhưng, crúc cứ xem xét Dương thêm một ít nhé...""Lại còn phải dặn à?"Quân phòng tay lên cằm, không tuyệt hành động đó của chính bản thân mình con nít một bí quyết kì cục. Cậu ta lạu bạu "Mẹ cháu đôi khi cứ đọng như phân phát điên ấy. Cháu chỉ hại người mẹ cháu lại lại làm... làm những gì với Nhái Bén thôi".Định vắng lặng ko đáp. Anh cũng luôn ghi nhớ ánh nhìn của Hoàng Diễm với Dương, cái nhìn ấy chẳng tiềm ẩn điều gì xuất sắc đẹp mắt cả.Bất giác, Định thsống dài.***Buổi sáng, Khi Định thức giấc dậy, thì ko thấy Quân đâu, nhưng mà tía lô cu cậu thì vẫn để một góc. Đánh răng rửa khía cạnh xong xuôi, Định gắng vật chuẩn bị đi làm việc. Có tiếng cửa ngõ lạch cạch, Định tưởng là Quân, nhưng hóa ra là Dương. Cô ló nguồn vào, le lưỡi."Có mình anh thôi hả???"Định phì cười "Ừ, hại thằng con cháu anh nuốm à?"Dương vênh vác phương diện "Em chẳng sợ hãi. Nhưng em không mê thích sáng sủa mau chóng ra đã trở nên cháu anh chọc tập mang lại tức chết"Định phì cười, kéo cô vào, thơm thật dịu một chiếc sau mang tai khiến cho Dương ai oán bi đát, nhồn nhột. Cô né sang một bên, nhưng mà Định vẫn túm lại, gặm vơi cổ cô một chiếc.Dương hét nhỏ dại một giờ đồng hồ, ngó dớn dác. Híc híc, cô sợ hãi đang làm những gì tăm tối lại có ai dancing bửa ra lắm.Nỗi bế tắc màu gì, em tất cả biết không?Định nhỏng đọc được lưu ý đến của cô ấy, tủm tỉm "Không có ai đâu mà".Dương vẫn đẩy anh ra, đem vẻ mặt trầm tĩnh "Anh, có quần áo yêu cầu giặt không? Em giặt luôn luôn cho vừa khéo một mẻ".Vì Định không nhiều ở nhà đề xuất không mua thiết bị giặt, anh thường từ giặt cho doanh nghiệp, ngày đông thì mang vật ra hiệu. Chỉ gần đây, khi cô phái nữ tất cả cái brand name một vầng mặt ttránh tê lao vào cuộc sống đời thường của anh ấy, Định còn tồn tại thêm một niềm dịu nhõm nữa là không hẳn giặt vật dụng."Ừ. Có. Cho anh gửi luôn".Định gom vật dụng bẩn của bản thân, rời khỏi cửa ngõ thì liếc thấy bộ áo quần của Quân nhàu nhĩ vo tròn một vị trí, anh nghĩ về ngợi một chút rồi vơ luôn luôn, ôm cả sang bên Dương.Khi nhét áo quần vào lồng, Dương thốt nhiên thấy vào cái quần của Quân cồm cộm lên dụng cụ nào đấy. Cô ấn sang tên Định."Anh kéo ra đi. Không trang bị con quay chấm dứt là lỗi không còn đấy".Định móc ra, là mớ chi phí lẻ với vài mẫu card của đầy đủ đa số các loại quán xá, xen giữa kia là 1 trong tờ giấy nsay đắm nhnghỉ ngơi vội tư. Định mlàm việc tờ giấy ra, chú ý nhìn một dịp, thốt nhiên phì cười cợt."Lại còn giúp thơ nữa..."Dương nhét hoàn thành mớ quần áo vào máy, tò mò và hiếu kỳ tảo thanh lịch."Thơ á... Đâu, em xem nào?".Không xem xét nét phương diện Định chợt suy tư, Dương gắng lấy tờ giấy, trên đó là đường nét chữ láu, gạch xóa không hề ít, nhưng mà cô vẫn nhận biết kia là một bài thơ. Dương hiểu một hồi, tự nhiên cũng ngẩn ra.Cuối ngõ ấy là quán cà phê quenAnh vẫn tin bởi uống cà phê mà đôi mắt em Đen đến thếVì viên đá tròn xinhVì hoa lá be béMà niềm vui em vào hơnCuối ngõ ấy anh vẫn tra cứu nỗi cô đơnKhi anh chú ý vào mắt em với không thấy mình vào đóCà phê nâu, màu sắc môi em đo đỏNỗi thất vọng màu gì, em bao gồm biết không?Cuối ngõ ấy gồm bao người mà em nói thiệt đôngAnh chỉ thấy toàn bạn lạNgười kỳ lạ thì chẳng là gì cảThế giới thu vào một mái đầu emCuối ngõ ấy anh đã tìm kiếm được một thói quenMột kiến thức đáng yêu thân eo hẹp cuộc đời với bề bộn toan tínhChỉ buộc phải em cùng giờ chiều tkhô giòn tịnhMột ly nâu đủ êm ấm nụ cườiCuối ngõ ấy anh đang tra cứu thấy một góc nhỏ tuổi cuộc đờiAnh đang trao, dẫu rồi em không nhận...Dương sững bạn, nhớ lại buổi chiều Quân đã gạ gẫm cô đi cà phê, nhớ tới những mẩu truyện trò vơ vẩn hôm kia. Cô ghi nhớ cả thời điểm lúc điện thoại chấm dứt cùng với Định thì thấy Quân ngồi viết hí hoáy bên trên tờ giấy nsi mê nhsinh hoạt. Cô còn trêu chọc tập Quân là viết tlỗi tình mang đến cô làm sao à? Lúc ấy cậu ta nhét luôn luôn vào bên trong túi quần buộc phải Dương cũng chẳng chú ý.Không ngờ, là Quân viết bài xích thơ này...Dương cười gượng gạo, cấp vội tờ giấy vào. Cô ngần ngừ Định gồm nhìn thấy chữ For NB được sơn black sì, đẩy đà sống dưới không? Không biết anh gồm... suy nghĩ ngợi gì không???Nhưng Định sẽ điềm nhiên cầm cố cả mớ giấy tờ kia nhét vào túi, thơm nhẹ lên trán cô."Anh đi sửa điện thoại cảm ứng đã. Em nhớ ăn sáng rồi hãy đi làm việc nhé"Dương gật đồng ý chú ý Định cù đi, vẫn đứng lặng một nơi. Cả mang lại mấy phút trôi qua, Dương new hiểu rõ rằng, lòng bản thân đang xáo cồn.***Thẫn thờ. Thẫn thờ. Thẫn thờ. Dương ngây ngô ngẩn ngẩn vì chiếc câu thơ "Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi đơn độc. khi quan sát vào đôi mắt em với không thấy mình trong các số ấy..."Linc cảm đàn bà dẫu sao cũng vẫn nhạy bén. Không buộc phải một lượt Quân từng ám chỉ cậu ta có "gì gì" kia với Dương. Nhất là lần Quân đùng đùng lôi Dương cho tới phòng khám tê, Dương đã mơ hồ nước Cảm Xúc, chừng như Quân so với bản thân đích thực tất cả chút ít không bình thường. Nhưng Quân lúc nào thì cũng trưng ra một vẻ ba lơn châm chọc tập nên Dương cứ đọng bảo mình chẳng thèm nhằm trung tâm. Vì Quân không nhiều tuổi hơn Dương, bởi cậu ta luôn biết Dương say mê Định, với vày một tỉ đầy đủ lí bởi vì không đầu ko cuối không giống nữa nhưng Dương biết bản thân cứ đọng lờ sự "bất thường" kia đi là tốt nhất.Nhưng thật tâm, một cô nàng được một tín đồ khác phái chú ý, quan tâm, thì mặc dù già trẻ ráng làm sao, cũng vẫn có một nỗi và ngọt ngào nho nhỏ.

Xem thêm: Cách Giải Toán Trên Máy Tính Casio Fx 570Es Plus Nhanh Nhất, Một Số Phương Pháp Giải Toán Bằng Máy Tính Casio

Giống nlỗi một ít thoáng hoa nhài cho cuộc đời thêm Màu sắc, hương vị, cơ mà vẫn hoàn toàn vô sợ, vắng thì nhạt đi một chút ít tuy vậy cũng ko... chết ai. Nó là sản phẩm khiến một cô gái, mà rõ ràng là Dương, đứng trước ngưỡng tuổi 30 đầy snóng sét thấy bản thân lạc quan hơn, do vẫn được quan tâm, vẫn được để ý. Nhất là khi nó lại đến từ một chàng trai sáng lóa như Quân.Nhưng, cô vẫn luôn biết trái tlặng mình hướng tới đâu. Cô vẫn biết trái tlặng mình đập bởi ai.Vì ráng, hiểu bài bác thơ, biết chiếc vật dụng tình cảm kia chưa hẳn là sự thoáng chốc, chưa phải là việc ba lơn, bông phèng, xuất xắc phút ngẫu hứng tuổi trẻ, Dương bỗng nhiên thấy nặng nề lòng. Cô cũng biết, một cảm tình trao đi không nhận lại là nỗi bi ai mang lại nngay sát nào. Nhất là với cùng 1 fan vẻ nlỗi toe toét, ngỗ nghịch, rách giời rơi xuống nlỗi Quân, một cảm xúc thầm lặng với lưu lại, chẳng nên là điều đơn giản dễ dàng.Vì cùng với cô, Quân chưa phải fan xa lạ. Những khiến sự, phần đa trắc trở với mọi hành vi quái đản của Quân vô hình dung thông thường sẽ khiến cho cậu ta trsinh sống phải gần cận cùng với Dương, nhỏng một bạn nhà. Nlỗi một cậu em trai, với đôi khi, thiệt sự như một thằng... cháu trai nữa."Anh đang trao, dẫu rồi em không nhận..." Dương không sở hữu và nhận, không tồn tại biện pháp như thế nào dấn cả. Vì cảm tình của cô sẽ ngốc nghếch gửi hết mang lại dòng gã thời điểm nào thì cũng mặc sơ mi black ngòm cơ rồi. Nghĩ tới kia, Dương ngơ ngẩn. Chiếc sơ ngươi white cô cài chiều tối hôm như thế nào, vẫn treo ở bên trong gầm tủ, chưa tồn tại thời gian nào để tặng anh. Dương bặm môi, quyết trung khu sẽ "cưỡng bức" anh mang bằng được cho coi. Ý suy nghĩ này khiến cho trái tlặng cô mới reo vui được tí chút. Cô nạm chìa khóa tung tung lên vào tay, ra đi cửa.Mải nghịch, Dương làm chùm dòng chìa khóa văng trực tiếp ra bên ngoài. Tiếng chiếc chìa khóa rơi cả chùm xủng xoẻng làm cho một cô bé đang hí hoáy mngơi nghỉ khóa trước đơn vị Định, giật nảy bản thân.Dương bước ra, cũng sửng nóng không kém. Cô nhìn chùm khóa xe trong tay cô nàng, bắt gặp cái cửa ngõ sẽ msống, bất giác im đi.Cô gái kia cũng có chùm khóa xe bên Định.Cô gái ấy có khuôn khía cạnh tươi trẻ,nhỏ tuổi nhắn.Cô gái ấy gồm mái đầu nhiều năm ngang lưng mượt mà.Cô gái ấy, là tín đồ Định từng chngơi nghỉ.Định từng vị cô nàng này mà giả dối cô.Dương do dự là tôi đã đờ tín đồ ra, cũng đo đắn môi cô sẽ cười một nụ thảm thương thơm cố gắng làm sao. Vì cô nàng kia bao gồm khuôn mặt thuần phác tới cả cần thiết như thế nào chán ghét, vị cô ấy trẻ trung làm sao, ngọt ngào và lắng đọng làm sao. Cả nụ cười và ánh mắt cô ấy cũng dịu dàng êm ả."Chị, chị gồm đề nghị chị Dương ko ạ?"Hóa ra anh ấy yêu chị thậtQuán trà soát chanh khô nằm ở đầu ngõ quần thể căn hộ của cô. Ngày nắng và nóng, phái mạnh phụ nữ tú cũng bận rộn đi làm nên những khi Dương với Thảo Đan bước vào, tiệm vắng tanh. Mỗi bạn gắng vào tay một cốc tthẩm tra ckhô nóng mát giá. Dương nhấp một ngụm dài, nghe khá rét mướt chạy dần dần xuống cổ, và nghe số đông đảo lộn đã nổi lên trong thâm tâm.Tại mẫu ghế vật liệu bằng nhựa sát bên, Thảo Đan luân phiên nhẹ cốc tsoát, ngón tay thanh mảnh lâu năm cố gắng hờ mặt cốc, thanh tú cùng mỏng mảnh manh. Nhìn cô, Dương thốt nhiên suy nghĩ, cô gái này thiệt xứng đáng yêu thương.Vốn là 1 trong bạn mồm mnghiền tép nhẩy, nhưng lại Khi quan sát Đan, Dương vẫn lưỡng lự mình nên msinh sống lời gắng như thế nào.Thảo Đan cười nhìn cô, cũng vẻ nlỗi ngần ngại phân vân nói sao. Cuối thuộc, cô bé đó cười cợt ấp úng."Chị bao gồm biết không, lần thứ nhất em thấy được chị í, bỗng nhiên chị mỉm cười cợt cùng với em khôn cùng tươi..."Dương ngẩn ngơ. Thảo Đan nói như thể là cô đã có lần gặp cô nhỏ bé ấy rồi vậy."Chị ko thấy em quen thuộc một chút nào à???"Câu hỏi của Thảo Đan khiến Dương cần sờ lên đầu bản thân, tự hỏi chần chờ bản thân tất cả từng đập đầu vào tường khiến cho 1 phần kí ức nào bị quên khuấy xuất xắc không? Chứ đọng sao cái cô bé xíu Thảo Đan kia với cô chỉ hệt như một tín đồ... không chạm mặt bao giờ!"Có mấy lần, lúc tới bên anh Định, em tuyệt gặp gỡ chị sinh sống lan can. Có lần chị mỉm cười với em, còn gần như lần khác thì hình như là chị mải hát phải không để ý"Dương thộn mặt ra, thế nhớ lại coi bao gồm thật bản thân từng cười cợt với cô nhỏ nhắn này không, dẫu vậy chẳng sao lưu giữ nổi. Vì làm việc lan can, cô hay tốt cắm cúi đếm mỗi bước, giỏi nhắm mắt nhắm mũi cơ mà hát. Có lần láng giềng thuộc khu vực sẽ trêu trừ Khi đập cốp vào khía cạnh, chứ không hề hay Dương chẳng khi nào biết có ai thuộc quần thể với đơn vị bản thân. Cái tật lơ đãng, chẳng chăm chú gì mang lại ai đã là bệnh nan y của cô ý rồi."Mấy lần em còn thấy chị hát nhạc chế cơ, nghe vui lắm "Dương mỉm cười ngượng ngùng "Thật à! Xấu hổ quá, Khi 1 mình hoặc tưởng là đã một mình, chị giỏi lảm nhảm ấy mà..."Thảo Đan quan sát cô, mỉm cười hiền hậu "Em thấgiống hệt cơ mà chị yêu thương đời núm. Em phù hợp được như vậy lắm. Về sau, anh Định nói anh ấy tất cả tình nhân rồi, em nghĩ ngay lập tức cho chị. Hóa ra là đúng thật".Lần đầu dòng tên tuổi "tín đồ yêu" tê được gọi thương hiệu mang đến mối quan hệ của cô ấy và Định, quan trọng lại được Định thốt ra cùng với chủ yếu "tình địch", Dương tất cả chút ít ngẩn fan. Cô ngượng ngùng."Anh Định nói vậy à???"Thảo Đan gật gật đầu đồng ý. Gò má thai bĩnh ửng hồng, nhìn hết sức đáng yêu, cả hành động chúm môi uống trà soát ckhô hanh cũng tương đối đáng yêu. Dương từ hỏi, sao Định không yêu thích cô gái tươi trẻ dễ nhìn cố này, mà lại... đâm đầu vào trong 1 gái già như cô nhỉ?Không kềm được lòng, Dương buột mồm "Em biết anh Định lâu chưa???""Dạ, từ bỏ hồi em còn nhỏ bé tí ghen cơ. Em cùng anh ấy ngơi nghỉ thông thường một nhà"Dương mnghỉ ngơi to mắt ngạc nhiên. Thảo Đan thấy vẻ mặt cô, vội vã thanh khô minh "Ấy, chị đừng hiểu nhầm. Mẹ em là góp Việc mang đến bên anh Định..."Dương ghi nhớ lại mẩu truyện làm việc tha ma Định từng nói, xúc tích và ngắn gọn những dữ kiện với nhau, Dương sửng sốt."Em gồm một người chị cũng thương hiệu Đan cần không?"Đến lượt Thảo Đan trsinh hoạt đề xuất kinh ngạc "Chị cũng biết ạ???"Dương cười cợt vơi "Ừ, mấy ngày hôm trước anh Định tất cả gửi chị về tha ma. Chị có thấy hình của chị ý ấy..."Thảo Đan nhìn Dương thẫn thờ hồi thọ, mấp trang bị "Hóa ra là anh ấy yêu thương chị thật"Dương ngơ ngác "Sao cơ"?Nhưng Thảo Đan đang gấp nói lảng "Dạ, không có gì. Chị của em thương hiệu là Hoài Đan, em do đó Thảo Đan. Mẹ chỉ call tụi em là Thảo, Hoài đến dễ dàng sáng tỏ."Tên của hai mẹ siêu hay"." Tên của tụi em phần đông là vì bác bỏ gái, bà mẹ anh Định đặt đấy chị. Chđọng bà bầu em thì sao suy nghĩ được mấy cái brand name kêu nuốm này!"Dương ngồi quan sát Thảo Đan, tín đồ đã từng chứng kiến cả một quãng đời nhiều năm của Định. Có một ít ganh ghen, cơ mà lại rất nhiều thiện cảm, cũng chính vì dường như những lần nhắc đến Định, giọng cô bé lại vơi đi với việc trìu thích."Chị lừng khừng đâu. Chị Hoài công ty em, nhìn khôn xiết hiền, thời gian nào cũng như hổ ngươi ấy. Thế tuy thế lại là fan kiên cường mang đến thuộc. Hồi ấy, chưng gái mất rồi anh Luân cũng mất, anh Định béo lên một chút ít thì quăng quật đơn vị đi. Mẹ em thương anh Định lắm, núm kéo anh ấy về đơn vị mà anh ấy ko chịu đựng. Chỉ tất cả chị Hoài, cứ đọng lò dò dính theo anh ấy. Mà anh Định thời điểm kia tính cách kinh khủng khiếp lắm, lại còn bạo lực nữa, thời gian nào thì cũng gườm ghnai lưng như xông vào tiến công bạn khác mang đến chỗ. Đua xe cộ, tấn công đnóng, cá cược, gì anh ấy cũng chơi. Ai cũng hại, mà lại chỉ bao gồm chị Hoài ko sợ"Vừa nói, Thảo Đan vừa mỉm cười xao xuyến "Anh ấy kungfu ở chỗ nào, chị ấy cũng mang lại. Chăm sóc lốt tmùi hương đến anh ấy. Đưa anh ấy về. Đến một lượt, anh ấy kungfu ghê lắm. Chị Hoài xông vào can, cũng bị tiến công mang đến ngất xỉu. Sau lần ấy, anh ấy nghe lời bà mẹ em, về bên, để mẹ nuôi. Tụi em, như là tía đồng đội từ kia..."Dương lắng nghe câu chuyện của Thảo Đan. Ly trà soát chanh đá đã chảy tan không còn, lưu lại bên trên thành ốc các giọt nước mờ, như thể nước đôi mắt. Dương vệ sinh vệt khá nước đó đi, nlỗi cụ gạt đi đa số yếu đuối đang chạy cả người mình. Câu cthị xã của Định, thiệt buồn.Tiếng của Thảo Đan vẫn vào trẻo "lúc em to lên một chút, thì em đọc là chị Hoài yêu thương anh Định. Lúc ấy, mẹ em vẫn buôn thúng bán mẹt, nỗ lực mang đến tụi em ăn học tập. Bên nhà anh Định thì vẫn gửi chi phí mang lại anh ấy, dẫu vậy anh ấy ko cồn vào đồng nào. hầu hết Lúc đơn vị không còn cả tiền anh ấy vẫn không Chịu nhấn tự họ. Tính anh ấy trường đoản cú ái lắm...Có các tiến trình khó khăn, anh Định mấy lần đòi quăng quật ngôi trường xây đắp, nhưng mà người mẹ em nhất mực không. Ngày xưa chưng gái thương thơm mẹ em lắm, nlỗi người mẹ trong bên, buộc phải bà mẹ em vẫn thề trước hình ảnh bác bỏ là đang nuôi anh Định cần fan. Rồi thì anh Định cùng chị Hoài phần lớn đỗ ĐH, vừa học vừa có tác dụng thêm, đỡ đần đến bà mẹ em. Lúc ấy bên vui lắm..."Thảo Đan như chìm vào trong hoài niệm. Dương nhấp ngụm tkiểm tra ckhô cứng đang nhạt dần, nghĩ cho một quãng đời của Định nhưng cô ko được dự phần, chỉ thấy nâng niu da diết."Mẹ em lúc biết chị Hoài cùng với anh Định yêu nhau thì hết sức mừng. Nhưng rồi tiếp nối bà bầu em bệnh nguy kịch, ung thỏng cổ tử cung chị ạ. Giai đoạn cuối, đau buồn kinh khủng khiếp. Lúc ấy em bắt đầu chuẩn bị lên cấp cho bố, chẳng góp được gì. Anh chị ấy day trở đầy đủ biện pháp, nhưng mà ko cứu vãn được..."Dương cố rước tay Thảo Đan, không biết nói gì, đành để sự tĩnh mịch biểu đạt một trong những phần thấu hiểu. Thảo Đan rửa cọ cốc tsoát lên mũi, mỉm cười nhẹ "Sau, tụi em cứ đọng yên ủi là thôi bà bầu mất cũng được. Chđọng sinh sống nhưng mà cứ đọng buồn bã thì tội người mẹ lắm. Sau Lúc mẹ mất, anh Định càng thương thơm tụi em hơn""Thế Hoài Đan, bởi vì sao cô ấy..."Dương không nói hết câu. Thảo Đan hiểu ý cô, cười bi thương."Có đầy đủ cthị xã quái lạ lắm chị. Hôm ấy gần mang đến ngày giỗ người mẹ, anh Định bảo chuyển chị Hoài đi thăm chiêu tập. Chị Hoài chuẩn bị ngừng không còn đồ gia dụng rồi, trong những lúc đợi anh Định đi làm việc về, tnhãi thủ đi tắm rửa. Em còn sấy tóc mang lại chị ấy nữa. Xong rồi, chị Hoài kêu mệt nhọc, vào giường ở. Nhưng rồi chị ấy không bao giờ thức giấc lại nữa"Dương chết sững fan. Cô chú ý hai con mắt đỏ hoe lên của Thảo Đan, thừa nhận giới thiệu mình cũng dần dần nhòe đi. Giọng Thảo Đan nghứa lại."Chị biết ko, lúc đó anh Định nhỏng bị điên vậy. Cả em và anh ấy phần lớn thiếu hiểu biết nổi, vị sao bao gồm sự ra đi thanh thanh như vậy. Một thời hạn siêu dài, anh ấy sống mà như bị tiêu diệt rồi. Lúc ấy, anh ấy vừa ra trường, new đi làm việc, nhưng mà uống rượu những lắm. Em ko can được... Một lần anh ấy uống say, em can ra, anh ấy hất em đến hơn cả em xẻ bị ra máu đầu. Em cũng chán, không can nữa. Một thời gian nhiều năm, em mất cả bà mẹ, cả chị, em cũng đau buồn tuy nhiên... Rồi em bị sốt một trận cực shock. Sốt vi rút ít ấy chị, em cđọng tưởng là em bị tiêu diệt cơ. lúc em tỉnh dậy, anh Định khóc. Anh ấy bảo cùng với em là, anh ấy đang nạm bà mẹ, ráng chị, lo mang đến em. Bảo quấn em suốt đời..."Những giọt nước mắt trườn chầm lờ đờ bên trên má Dương, rơi xuống tay, trường đoản cú âm nóng rồi dần dần gửi giá. Câu cthị xã trà ckhô giòn hôm ấy còn khôn xiết nhiều năm...