Lớp Học Bổ Túc Dải Ngân Hà

Đây là bộ phim mà tôi đã dằn bụng uống tận 2 ly capuchino nóng lúc 10 giờ đêm khóc sưng mắt cho tới tận 2 giờ sáng. Trước khi xem phim mình có thói quen hay tìm kiếm review phim đọc trước, nhưng bộ phim này thì tuyệt nhiên kiếm hok ra, chắc có lẽ không được ra rạp hoặc không đúng thị hiếu bây giờ. Quyết định xem phim này là vô tình lang thang trên blog của 1 người bạn hay đi bụi như mình.

Bạn đang xem: Lớp học bổ túc dải ngân hà

Nội dung của bộ phim xoay quan Mã Hạo Văn một kiến trúc sư nổi tiếng với vụ án cây cầu Đông Phái, cây cầu Đông Phái hay vụ án cây cầu chính là cây cầu mà Mã Hạo Văn theo đuổi. Mã Phi là con trai của Mã Hạo Văn, người xếp cuối trong bảng xếp hạng của trường, người mà mẹ và chú Mạnh đã gieo vào đầu là phải vào Thanh Hoa, Bắc Đại, nếu không thì ở nhà bán bánh rán. (Cứ tưởng chú Mạnh đóng vai bố dượng con ghẻ nhưng câu nói ấm lòng nhất là Mã Phi, con cái gì cũng không có, chỉ có bố là nhiều thôi :D). Nhưng bố của cậu ấy Mã Hạo Văn nói rằng Cuộc đời giống như bắn một mũi tên, ước mơ chính là bia ngắm. Nếu như cả bia ngắm cũng chẳng tìm thấy thì mỗi ngày con dương cung ắt có ý nghĩ gì? Bố không muốn con chỉ học tri thức, mà con phải biết mục đích sống là gì. Đừng để người khác nói gì thì con tin nấy, não bộ của con phải luôn suy nghĩ rằng con có thể làm được bất kỳ việc gì trên thế giới này. Giáo dục không phải là đổ đầy thùng nước mà là thắp sáng một ngọn lửa. Con là giỏi nhất, hãy nhớ con là niềm kiêu hãnh của bố.

Bộ phim có 2 câu chuyện song song, câu chuyện đầu tiên là quá trình học tập của Mã Phi. Quyết định trích lại bài văn của Mã Phi ở đây:

Đề bài: Quãng thời gian không thể để vụt mất

Cuộc đời mỗi người ngắn có dài có, quãng thời gian không thể để vụt mất là gì. Bố tôi, từng là kĩ sư cầu đường tài ba, nhưng ông ấy phạm phải một lỗi lầm nghiêm trọng trở thành tội phạm. Trên thế giới, còn có ông bố nào gay go hơn ông ấy chứ? Trong nhà tù, ông ấy ở đó tròn trĩnh 2483 ngày , hoàn toàn bỏ lỡ quá trình trưởng thành của tôi. Ông ấy luôn nói rằng, nếu như thời gian có thể quay trở lại thì hay biết mấy. Vậy thì đối với một đất nước mà nói, quãng thời gian không thể vụt mất là gì, hãy tưởng tượng Tử Cấm Thành 100 năm trước, lần đầu thái hậu ngồi trên xe ô tô, rõ ràng bà không thích văn mình hiện đại cho lắm. Đi ngang qua khoa học hiện đại, làm dân tộc vĩ đại của chúng ta phải đi bao đường vòng. Nếu mỗi chúng ta đều nỗ lực hơn, thì cả thế giới vì chúng ta mà thay đổi.

Xem thêm: Cách Làm Rượu Nghệ Gừng Cho Bà Đẻ, 2 Cách Ngâm Rượu Nghệ Cho Phụ Nữ Sau Sinh

Song song với quá trình giá dục cho Mã Phi là sự cảm động về tình cha con giữa Mã Hạo Văn và Mã Phi, hành trình này mình đã khóc huhu suốt 2 tiếng coi phim đó, cảm động nhất là hình ảnh Mã Hạo Văn cầm đèn pin soi trên bầu trờ kia, bằng đúng với hồi nhỏ, Mã Phi cũng soi đèn để chờ Bố trở về.

Xin lỗi con, bố cũng là lần đầu làm bố.Xin lỗi bố, con cũng lần đầu làm con.

Kết luận lại là màu phim đẹp, nội dung sâu lắng về tình cảm gia đình, về tình cha con, về giáo dục. Diễn viên diễn rất tròn vai, chú Đặng Siêu xuất sắc lắm luôn ấy. Đỉnh nhất ở phim là phần nội dung, và những twist bé bé. Một bộ phim mà mình khóc từ đầu phim, rồi lại bật cười. Nếu nói về thuyết tương đối thì phim này ăn đứt nha. Lúc túng quẫn nhất thì sẽ xuất hiện cơ hội cho bạn kiếm tiền, lúc tưởng chừng như mình đã tìm ra con đường của mình, tìm ra ước mơ bấy lâu nay thì bi kịch ập đến một cách nghẹn ngào, lúc tưởng chừng như mình đã lớn, đã trưởng thành rồi mới biết ra mình đã sai rồi. Một bộ phim mà bạn đang cười thì bỗng dưng quệt nước mắt, lúc bật khóc nức nở thì thấy nhân vật hài hước ghê.

Bộ phim giúp mình cân bằng cảm xúc của một tuần. Suy cho cùng chúng ta đều ích kỷ như nhau, muốn tốt cho ai đó, tức là muốn tốt cho mình, muốn mọi thứ trong tấm kiểm soát của chính mình. Vì một ai đó chẳng phải là vì mình sao. Làm thế nào để ở giữa cuộc sống cô đơn này, trái tim mình vẫn ấp, vẫn bao dung đây? “Mỗi người đều có một cây cầu” , vậy cây cầu của mình là gì?

*

P/s: Không liên quan chứ đoạn cuối phim có hình ảnh sân vận động Tổ chim và cái tòa nhà hình thù kì dị mà hồi đi Trung Quốc nhìn thấy, nằm trằn trọc một hồi thấy nhớ quá liền book vé đi Thượng Hải liền. Chắc cây cầu của mình là mê đi chơi hả?