“tin bợm mất bò, tin bạn mất vợ…”

Muốn được thiết kế một cây đèn cầy nho nhỏ dại – Cháy cho tới giọt sáp sau cuối của chính nó – Góp cho đời này một chút ánh sáng, vậy thôi!


*

“TIN BỢM MẤT BÒ, TIN BẠN MẤT VỢ…”

Ít ngày vừa mới rồi, tôi thấy bên trên internet có nhiều luồng chủ kiến khác biệt, thậm chí đối địch nhau nữa. Người thì bảo cần dựa vào Mỹ, tín đồ thì lại khen Nga, khen China. Tin ai, phụ thuộc ai sẽ là quyền của các bạn, dẫu vậy xin lưu giữ mang lại câu ca dao của dân ta như thế này:

“Tin bợm mất bò, tin các bạn mất bà xã ở teo một mình”

Tất nhiên giả dụ cuộc sống đời thường cơ mà thiếu thốn ý thức thì sao sinh sống nổi. Nhưng tin ai, tin vào cái gì thì tùy sự quan tâm đến của mọi người thôi. Cái tật của tôi là cứ đọng tìm sách của fan xưa, độc nhất vô nhị là sách viết vày những người trong cuộc, cả hai phía, cả nhì phe để từ bản thân rút ra hầu hết điều mình bắt buộc tin.

Bạn đang xem: “tin bợm mất bò, tin bạn mất vợ…”

Đọc cuốn “Việt Nam thời Pháp đô hộ” của giáo sư Nguyễn Thế Anh, giáo sư ĐH Văn uống khoa Huế, Sài gòn xưa, giáo sư người đứng đầu nghiên cứu và phân tích trường cao đẳng thực hành thực tế Sorbonne, Pháp, giáo sư thỉnh giảng tại Hoa kỳ; hay như cuốn nắn “lúc đồng mình dỡ chạy” của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, giáo sư kinh tế nghỉ ngơi Harvard, cựu gắng vấn của ông Nguyễn Văn Thiệu, cựu tổng trưởng chiến lược bên dưới thời đất nước hình chữ S cộng hòa; hoặc cuốn hồi cam kết của ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu phó Tổng thống VNCH vân vân, thì tôi đúc rút một Kết luận là quan trọng tin vào bất kể nước Khủng làm sao. Các nước phệ phần lớn là hầu như tay “bợm” cả!

Những nước lớn cậy mình có khá nhiều chi phí, có nhiều khí giới tiến bộ, cố kỉnh là từng cặp đôi gồm có cuộc đi tối, những thỏa thuận hợp tác bên trên lưng gần như nước nhỏ dại, ko cần đếm xỉa cho quyền lợi của những nước nhỏ dại.

Chúng ta kiên cố chưa quên, năm 1972 tổng thống Mỹ hồi sẽ là ông Nixon đang có những thỏa thuận hợp tác với ông Mao Trạch Đông của Trung quốc, chào bán đứng cả khu vực miền bắc cùng miền nam bộ Việt Nama cho nhau. Ông Mao có tác dụng ngơ đến ông Nixon lấy một nđần độn tấn bom ném xuống Hà Thành đúng vào lúc lễ Giáng sinh và làm thịt chết 2 ngàn dân, trong những số ấy cả người bị bệnh với nhân viên y tế của bệnh viện Bạch Mai. Sau kia thì ông Nixon đáp lễ bằng cách khiến cho ông Mao ngoạm một phần cương vực cả nước – quần hòn đảo Hoàng Sa (bởi vì VNCH trái lý) vào thời điểm năm 1974.

Còn Tập Cận Bình thì nói trong cuộc gặp mặt rằng, bọn họ bao gồm cả ngàn nguyên do để nâng cấp tình dục Trung – Mỹ cơ mà không tồn tại lý do làm sao để gia công nó xấu đi. Ông nhấn mạnh vấn đề, hợp tác ký kết là chọn lựa chính xác độc nhất của nhì nước, chúng ta trọn vẹn rất có thể phát triển thành công ty đối tác hợp tác và ký kết khôn cùng tốt.

Xem thêm: Top 10 Nhãn Hiệu Thức Ăn Khô Cho Mèo Loại Nào Tốt Nhất? 403 Forbidden

Cũng vào trong ngày Tập thăm Mỹ, trong những lúc đã chén bát chú bát anh với Trump thì Trump có 59 trái tên lửa phun vào Syria, một nước bao gồm tự do chứ đọng không phải là một trong kho bãi tập bắn tự do thoải mái. Để làm gì? Làm đến sản phẩm chục người Syria bị tiêu diệt chỉ để tăng thêm sức mạnh đến cuộc đàm phám Mỹ – Trung. Vậy là lại một nước bé dại phải quyết tử cho một mưu đồ dùng to. Bản thân tôi chẳng mong muốn Mỹ vẫn kìm nén Trung quốc ngơi nghỉ biển lớn đông như đa số người mong ước. Biết đâu các “bợm” này chẳng chia nhau nhằm cùng khai quật.

Những thanh niên thì lừng chừng về thực trạng miền nam bộ nước ta vào những năm 1973 – 1974. Chỉ có từng vấn đề nnạp năng lượng nỉ nhà nước Mỹ (Nixon rồi mang lại Ford) đưa ra viện mang lại VNCH tất cả 300 triệu USD mà tổng thống VNCH buộc phải đứt cả lưỡi qua sát 30 lá tlỗi đi, tlỗi về giữa Nguyễn Vnạp năng lượng Thiệu với Nixon rồi Ford mà lại cũng chẳng được gì (theo sách “Lúc liên minh toá chạy” của TS Nguyễn Tiến Hưng). VNCH đành phải thúc thủ trước quân team giải pchờ cơ mà không ít người dân hay Điện thoại tư vấn là Cộng sản cùng quân Bắc Việt. Làm sao quốc gia Mỹ giầu nắm cơ mà không ba thí mang đến VNCH mang 300 triệu USD? Thưa rằng, đã bao hàm thỏa thuận ngầm thân những nước mập. Số chi phí xứng đáng lẽ gửi mang lại VNCH (theo cam đoan trong tài khóa 1973-1974) là một,2 tỷ USD thì lại chuyển mang lại Israel để nước này thực hiện nhiệm vụ làm cho lá chắn của Mỹ ngơi nghỉ Trung đông.

Vì vậy các bạn ạ, cả nước ta là 1 trong nước nhỏ dại, mang lại ngày bây giờ chúng ta đang dự trữ được 40 tỷ USD, con số tuy còn khôn xiết nhỏ mà lại giả dụ nên 300 triệu USD thì cũng chẳng rất cần được ngửa tay xin ai!

“Đừng tin hồ hết gì nước bự nói”! (nsợ hãi bài bác hát “chớ nghe phần đa gì phụ nữ nói”). Ai đang kháng phá chúng ta? Các bạn cờ đá quý, “dân chủ” giỏi nào đó thực chất là vẫn tiếp tay nước lớn để phá cuộc sống lặng lành của bạn dân, phá truyền thống cuội nguồn của dân tộc ta. Chẳng ai thật sự xuất sắc cùng với họ, “Quý Khách btrằn là tuyệt nhất thời, nghĩa vụ và quyền lợi quốc gia new là vĩnh cửu”, tất cả đều có đi, có lại; “ông mất chân giò thì ba thò cnhị rượu”; “Bánh ít ném đi thì bánh quy ném lại” cả thôi.

Xem thêm: Danh Sách Món Ăn Vặt Ngon Nhất, Vừa Dễ Làm Vừa Hấp Dẫn, Bạn Không Thể Bỏ Qua

Mọi fan hãy bình thường sống lưng đấu cật cơ mà kiến tạo quốc gia nhưng thay thế, khắc phục và hạn chế hồ hết sai lầm, điểm yếu nhằm tiến nhanh.


Chuyên mục: Blogs