HAM MUỐN TIỀM ẨN HỆ LIỆT

– Thôi..

Bạn đang xem: Ham muốn tiềm ẩn hệ liệt

Anh nói chơi thôi… Không cần đâu… – Thuận Minh thấy nàng hơi chần chừ, anh không muốn nàng khó chịu.– Em làm được mà. – Nguyệt Vy lí nhí, mắt không dám nhìn anh. – Nhưng…anh không được nhìn… Anh nhắm mắt lại đi…..– Rồi… Nhắm rồi… – Minh nhắm mắt, háo hức chờ đợi.Nguyệt Vy nhìn cái đầu dương vật tím bầm bóng lưỡng trong tay mình. Nàng nhắm mắt lại, chậm rãi cúi xuống, miệng nàng căng phồng ra. Nó thật nóng, mùi hăng hắc lạ lùng, nhưng có gì đó làm nàng rạo rực.– Ôi.. Em ơi… Em… Ai da…Thuận Minh giật bắn cả người. Nguyệt Vy hốt hoảng nhả dương vật anh ra. Mặt nàng đỏ bừng bối rối.– Em xin lỗi… Em không biết phải làm thế nào… – Không sao… Không sao… Anh cho em xem nhé… Đợi anh chút… Thuận Minh vội vàng mở điện thoại loại lên. Mười giây sau, anh đưa cho nàng xem một đoạn video.– Anh… Anh muốn em học thứ này sao?Nguyệt Vy mặc mũi đỏ bừng, tay nàng run lên cầm chiếc điện thoại của anh. Trên màn hình, một cô gái rất đẹp đang say mê mút một chiếc dương vật to dài bóng lưỡng, tương đương như của anh. Lưỡi cô ta liếm dọc thân dương vật, đánh quanh cái mũ nấm, mắt nhìn thẳng vào màn hình lim dim dâm đãng. Ánh mắt đó làm Nguyệt Vy thấy máu nóng dồn lên mặt mình. Nàng có thể làm chuyên đó không, nàng tự hỏi.– Phim này… – Nàng cúi đầu lí nhí hỏi anh.– Video trên mạng mà… Đàn ông hay lưu những thứ bậy bạ mà… Xem giải khuây thôi…. – Minh gãi đầu bối rối.Anh thấy nàng im lặng. Anh kéo nàng ngã vào lòng mình, đặt lên môi nàng một nụ hôn.– Anh xóa hết… chỉ lưu của em thôi, được không?– Chịu không?Nguyệt Vy đỏ mặt khẽ gật đầu. Nàng nhìn anh, mím môi, ngồi dậy. Tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy dương vật anh. Nàng cúi xuống. Hai mắt nhắm lại, nàng áp mặt mình lên nó. Nàng nghe hơi thở anh gấp gáp, dương vật anh cương to hơn nóng hổi bên má nàng. Nàng nghe tiếng bíp của điện thoại bắt đầu quay phim trên tay anh. Nhưng nàng không ngại ngùng nữa, chỉ với anh, riêng anh, nàng không ngại điều gì để làm anh hạnh phúc.Nàng đưa chiếc lưỡi nhỏ của mình liếm dọc thân dương vật anh. Thật chậm rãi, từng centimét một. Đầu lưỡi nàng nhẹ nhàng vờn trên đầu dương vật căng phồng bóng lưỡng của anh. Đôi môi đỏ hồng của nàng hé mở, nhận lấy dương vật của anh vào. Đôi mắt nàng trong veo, xen chút xấu hổ nhìn anh. Mùi vị dương vật anh thật lạ, mùi vị mà cả đời nàng chưa biết đến. Nàng thấy cơ thể mình rạo rực ham muốn.Thuận Minh nín thở cố giữa bàn tay mình đang run rẩy. Hình ảnh gương mặt tuyệt đẹp của Nguyệt Vy áp lên dương vật anh, làm anh phấn khích điên cuồng. Anh từng nhìn không biết bao nhiêu người phụ nữ đẹp say mê mút dương vật mình. Nhưng biểu hiện say mê thèm khát trong ánh mắt của họ rất khát biểu hiện của nàng. Ánh mắt Nguyệt Vy nhìn anh khi nàng hôn dương vật anh biểu hiện sự yêu thương da diết.– Nguyệt Vy ơi… Em tuyệt quá… Dừng lại đi em… Anh ra mất… Em để anh hôn em đi… – Ưm… Anh yêu em liền đi… Em muốn… Nguyệt Vy ngăn anh rúc vào giữa hai chân nàng. Nàng đã muốn anh điên cuồng. Cảm gía trống trải ray rứt làm nàng khổ sở. Hôm nay giữa anh và nàng có quá nhiều điều mới lạ. Đối với một cô gái như nàng đã là sự kích thích khó chịu nổi.– Ưmm… Anh ơi… Anh sờ ngực em đi…Nguyệt Vy nhắm mắt đê mê, cơ thể nàng đỏ bừng, hai vú đung đưa theo nhịp nàng nhúng lên xuống trên người anh. Hai bàn tay anh say mê mơn trớn ngực nàng, ngón tay anh khẽ se hai núm vú nàng đến săng cứng lại.Thuận Minh ngồi dậy, anh ngấu nghiến hai bầu vú xinh đẹp của nàng, hết bên này đến bên kia.– Em tuyệt quá Vy ơi… Anh yêu em…– Ưm… Em.. Em… Em chịu hết nổi rồi… – Nguyệt Vy rên rỉ to, cơn sướng khoái đến thật nhanh.– Khoan đã… Phải tiếp tục chứ… Thuận Minh kềm nàng lại. Anh đỡ lấy lưng nàng ra hiệu cho nàng quay người ra phía sau. Nguyệt Vy tròn mắt làm theo. Dương vật anh vẫn nằm sâu trong người nàng.– Ah… Thế này kì lắm… Nàng đỏ bừng cả mặt, tay che mông mình lại. Khi quay lại theo hướng dẫn của anh, nàng mới vỡ lẽ ra cặp mông tròn trịa của mình đang mở rộng, phơi này cả hậu môn về phía mặt anh.– Gì mà kì chứ… Em đẹp lắm… Từng cm trên người em đều đẹp… – Anh nhẹ nhàng kéo tay nàng ra, ngón tay xoa nhẹ quanh lỗ hậu môn đỏ hồng của nàng. – Nó cũng đẹp lắm..– Ưm… Anh kì quá đi…- Nguyệt Vy xấu hổ đến đỏ mặt.– Không kì… Không kì…Anh ôm eo nàng, đẩy hạ thể nàng trượt về phía trước. Dương vật trượt ra nửa bên ngoài. Nguyệt Vy mím môi, mặt đỏ bừng hẩy mông mình ngược ra sau, anh lại vào, lấp đầy âm hộ nàng.– Ưm.. Ưm…Nàng hòa nhịp cùng anh. Cả hai người mồ hôi nhễ nhại cho đến lúc cùng gục ngã trên đỉnh vu sơn.___________________– Chị chờ em chút… Em đi thâu lại vòng eo… cho chị thử lại luôn…Nguyệt Vy mỉm cười gật đầu với cô gái phục vụ.

Xem thêm: Cách Xem Vảy Gà Chọi Có Hình Minh Họa Chi Tiết, Xem Chân Gà Chọi

Tấm rèm hé mở lên, cô gái khép lại thật nhanh nhưng vẫn đủ để nàng thấy gã đàn ông râu ria lởm chởm bên ngoài. Ánh mắt gã lén lút nhìn về phía buồng thay đồ của nàng, chờ đợi tấm màn phất phơ dưới cây quạt trần vù vù bên trên. Nguyệt Vy đỏ mặt, tay che ngang ngực, nàng quay úp người vào trong. Cơn gío lạnh làm nàng thoáng rùng mình, cơ thể nàng lồ lộ chỉ có một chiếc quần lót trắng nhỏ bé.Hôm nay, nàng đi thử váy cưới với anh. Anh định mua cho nàng chiếc áo cưới mới, nhưng Nguyệt Vy không đồng ý. Vì nàng cho rằng váy mua chỉ mặc một lần là phí phạm. Thuận Minh đành chiều theo ý nàng, đi thuê váy cưới. Chiếc váy cưới anh chọn cho nàng, màu trắng, ren cúp ngang ngực, bên dưới xòe rộng óng ánh những hạt pha lê. Cả anh và nàng đều rất thích bộ váy này, nhìn nàng như một cô công chúa xinh đẹp.Nguyệt Vy mỉm cười một mình. Chợt một cơn gío mát lạnh lùa vào. Nguyệt Vy giật mình quay phắt lại.– Ái… Anh… Anh vô đây làm gì? – Nguyệt Vy đỏ mặt kêu lên. – Ha ha… Anh nựng em xíu thôi… Không ai biết đâu… – Thuận Minh nhe răng cười. – Không được… Người ta thấy kìa… – Nguyệt Vy co rúm người lại, bàn tay anh vuốt dọc lưng làm nàng nhột nhạt.– Không ai thấy đâu… – Thuận Minh khẽ xoay người nàng lại, nhẹ nhàng kéo cánh tay nàng xuống. – Anh hôn nó chút thôi… – Anh… Ư… Đừng mà… – Nguyệt Vy rít khẽ, mắt nhìn miệng anh ngậm trùm lên núm vú nàng.– Anh… Đủ rồi mà… – Nguyệt Vy lí nhí.– Anh…thấy cái váy này được không ? Giọng một người phụ nữ khác vang lên ở phòng bên cạnh. Tiếng gót giày nặng nề vang lên bên ngoài, một giọng miền Bắc đặc sệt vang lên:– Ừ… Được đấy…. Em thử lại cái trước đi… Anh chưa xem kĩ….– Hứ… Vậy mà cũng không xem đàng hoàng… Em cho chị thử lại cái màu hồng đi…– Dạ…Tiếng người phụ nữ đó trò chuyện với anh ta và người đàn ông bên ngoài. Nguyệt Vy nghe rõ mồn một, nàng mím môi chịu đựng sự nhột nhạt rạo rực liên tục trên hai đầu vú. Nàng chợt ngẩng đầu nhìn lên. Qua khe hở của tấm rèm, nàng rùng mình bắt gặp một ánh mắt thèm thuồng đang quan sát. Nguyệt Vy đỏ mặt cúi xuống, nhưng không hiểu sao nàng lại không bảo anh dừng lại. Tay nàng vô thức buông lỏng, để mặc anh nâng lên cao, đè lên vách buồng. Hai bầu vú nàng căng lên, núm vú đỏ hồng nhô cao trước mặt anh. Thuận Minh mỉm cười cúi xuống tiếp tục hôn khắp ngực nàng. Nguyệt Vy cắn môi, lén liếc nhìn gã đàn ông đó. Hắn đứng sát tấm rèm, hai mắt trừng trừng nhìn bên núm vú đỏ hồng của nàng ướt đẫm nước miếng. Một cảm giác lạ lẫm phiêu lưu kì lạ dâng lên trong lòng nàng. Nguyệt Vy thấy cơ thể mình rạo rực, hạ thể nóng bừng ẩm ướt.Gã đàn ông đó chợt quay người tránh đi. Dáng người nhỏ bé của cô gái phục vụ dừng lại. Tấm rèm hé mở.– Ahh.. Nguyệt Vy giật bắn người, che ngực lại, xoay người úp vào trong. Thuận Minh gãi gãi đầu đi ra ngoài trước khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ của cô phục vụ.Nguyệt Vy ngượng chín người, đầu cúi gằm xuống. Nàng cố thử đồ thật nhanh để đi ra ngoài._________________________– Anh đáng ghét…. – Nguyệt Vy che mặt gắt lên.– Ha ha… Ông bà ta không phải nói ăn vụn lúc nào cũng ngon hơn sao? – Thuận Minh vừa đánh lái ôtô vừa cười ha hả.– Ngon gì chứ? Anh làm em xấu hổ chết được…. Anh hư lắm… – Nguyệt Vy lí nhí qua khe hở lòng bàn tay.– Ha ha… Nếu chỉ vậy mà… em xấu hổ… thì bây giờ làm sao… anh chở đi khám phụ khoa đây? – Thuận Minh mỉm cười.Nguyệt Vy quay qua anh, gò má nàng còn ửng đỏ, môi mấp áy muốn nói rồi lại không.Khám phụ khoa là yêu cầu của mẹ nàng. Bà nói phụ nữ sau khi lấy chồng nên đi khám để phòng ngừa bệnh. Tuy còn hơn tuần nữa Nguyệt Vy và Thuận Minh mới tổ chức đám cưới, nhưng chuyện nàng đã vượt rào với anh, nàng cũng không muốn giấu mẹ mình. Nguyệt Vy ban đầu cũng suy nghĩ khá đơn giản, còn nhờ anh chở nàng đi, nhưng nghe anh nói nàng chợt rùng mình.– Anh… Hay là… Không đi nữa… được không ? – Nguyệt Vy lo lắng.– Không được. Anh đã hứa với mẹ là chở em đi mà. – Thuận Minh mỉm cười nói.– Chị Phương gì bạn anh có phòng khám ở đâu? – Nàng hỏi nhỏ.– Ở quận 10. Gần đến rồi…. À… Phương là đàn ông… không phải phụ nữ đâu… – Minh cười cười nói.– Hả? Trời ơi… Không… Em không khám đâu… – Nguyệt Vy tưởng tượng một gã đàn ông quen chồng mình, dùng tay khám nơi thầm kín đó, mặt nàng nóng bừng lên.– Không sao… Nó chuyên nghiệp lắm… Em đừng lo… – Thuận Minh trấn an.– Không…. Em… Em không muốn… Em muốn phụ nữ khám mà… – Nguyệt Vy che mặt lắc đầu nguầy nguậy.– Bác sĩ phụ sản bây giờ giỏi toàn là đàn ông thôi… Em biết không? – Thuận Minh cười khổ.– Nhưng… Nhưng… Chẳng thà không phải bạn anh… – Nguyệt Vy lí nhí.– Rồi… Ha ha… Thôi… Đi chỗ khác vậy… – Thuận Minh bật cười, đánh lái quay đầu lại.Nguyệt Vy mím môi nhìn đường phía trước, rồi lại liếc sang anh. Tim nàng đập dữ dội, tay nàng vặn với nhau.Chiếc xe chậm rãi cập sát lề đường, trước một phòng khám phụ khoa khang trang. Một tấm bảng hiệu thật lớn in hình một người đàn ông hói đầu, đeo cặp mắt kính trễ thấp trên sống mũi. Nhìn khuôn mặt ông ta khá quen thuộc, nàng đã từng thấy trên TV vài lần trong các chương trình phụ nữ. Bên cạnh hình ông ta là một hàng chữ thật lớn – Bác sĩ phụ khoa Nguyễn Xuân Hải. Một gã bảo vệ hăng hái chạy ra mở cửa phía trước cho Nguyệt Vy. Nàng cúi đầu bước ra, giấu mặt đi như sắp làm chuyện tày đình nào đó.